Chi tiết tin tức
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Bé gái 4 tuổi bị mẹ đẻ và cha dượng bạo hành tử vong, tận cùng của cái ác

Bé gái 4 tuổi bị cha dượng và mẹ đẻ bạo hành nhiều lần tại phòng trọ. Cháu bé tử vong sau 3 ngày cấp cứu tại Bệnh viện E, Hà Nội.

Bé gái 4 tuổi bị mẹ đẻ và cha dượng bạo hành tử vong, tận cùng của cái ác
Công an TP Hà Nội đang điều tra vụ bé gái 4 tuổi tử vong sau khi bị cha dượng và mẹ đẻ bạo hành. Ảnh: Sóng Hữu

Vụ việc xảy ra tại một phòng trọ ở Hà Nội đặt ra câu hỏi nhức nhối, vì sao những đứa trẻ lại trở thành nạn nhân của chính những người đáng ra phải bảo vệ mình?

Cháu bé bị bạo hành trong thời gian dài, với tần suất 2-3 ngày/lần. Chỉ vì những lý do vô nhân tính như “không nghe lời”, “ăn vụng”, “nghịch bẩn”, đứa trẻ đã bị đánh đập, bỏ đói và bỏ mặc đến nguy kịch.

Đó không còn là hành vi nóng giận nhất thời, mà là sự hành hạ có hệ thống, kéo dài, thể hiện sự tàn nhẫn đến lạnh người.

Điều đau đớn nhất là người trực tiếp gây ra bi kịch ấy không phải người xa lạ, mà là mẹ ruột và người sống chung như vợ chồng với mẹ.

Một đứa trẻ 4 tuổi không có khả năng tự vệ, không thể chống cự, không thể chạy trốn. Em chỉ biết chịu đựng trong sợ hãi, đau đớn cho đến khi lìa đời.

Vụ này tương tự vụ Nguyễn Kim Trung Thái, cha ruột của bé N.T.V.A (8 tuổi) và mẹ kế Nguyễn Võ Quỳnh Trang đánh đập dẫn đến tử vong, từng gây chấn động cả nước.

Tòa tuyên phạt Nguyễn Kim Trung Thái 3 năm tù về tội "Hành hạ người khác", 5 năm tù về tội "Che giấu tội phạm", Nguyễn Võ Quỳnh Trang án tử hình.

Còn nhiều vụ án bạo hành trẻ em dẫn đến tử vong, như vụ Nguyễn Trung Huyên, đóng 10 chiếc đinh vào đầu bé gái 3 tuổi là con riêng của vợ. Tại phiên toà phúc thẩm ngày 17.4. 2023, Huyên bị tuyên phạt tử hình.

Sau các vụ án trên, dư luận từng hy vọng những bản án nghiêm khắc, kể cả tử hình, sẽ đủ sức răn đe. Nhưng rồi các vụ bạo hành trẻ em vẫn xảy ra.

Điều đó cho thấy, ngoài việc xử lý nghiêm minh, cần có cơ chế phòng ngừa hiệu quả hơn, không thể để trẻ em bị hành hạ trong thời gian dài mà không ai phát hiện.

Chính quyền cơ sở, tổ dân phố, chủ nhà trọ, hàng xóm, trường học… đều cần nâng cao trách nhiệm phát hiện dấu hiệu bất thường để can thiệp sớm.

Một đứa trẻ thường xuyên bị thương tích, sợ hãi, suy dinh dưỡng hay khóc thét bất thường không thể bị xem là “chuyện riêng của gia đình”.

Mạng xã hội từng nhiều lần dậy sóng trước các vụ bạo hành trẻ em.

Phẫn nộ thôi chưa đủ, điều xã hội cần là hành động mạnh mẽ hơn để bảo vệ trẻ em, không thể để pháp luật chỉ xuất hiện sau khi một sinh mạng đã mất đi.

Những kẻ gây ra cái chết cho cháu bé phải bị xử lý nghiêm khắc.

Nhưng đó là vai trò của pháp luật, còn cộng đồng xã hội cũng phải có trách nhiệm khi một đứa bé bị hành hạ, bị tước đi mạng sống.

Thích

Tin xem nhiều