
Các bác sĩ Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức vừa thực hiện thành công ca phẫu thuật nối bàn tay gần như đứt rời cho một bệnh nhi 22 tháng tuổi bị tai nạn do máy dập nắp cốc nhựa.
Bệnh nhi nhập viện trong tình trạng cổ tay trái bị tổn thương nghiêm trọng sau khi bị cuốn vào máy dập nắp cốc nhựa. Bàn tay gần như đứt rời hoàn toàn ngang mức cổ tay, chỉ còn dính lại bằng một cầu da nhỏ.
Theo các bác sĩ, máy dập cốc là thiết bị sử dụng lực ép cơ học rất lớn kết hợp nhiệt độ cao để hàn kín miệng cốc. Vì vậy, tổn thương mà bệnh nhi gặp phải không chỉ là vết thương dập nát mà còn kèm bỏng nhiệt nặng.
Qua thăm khám ban đầu, các bác sĩ ghi nhận đầu các ngón tay của trẻ tím tái, xẹp xuống - dấu hiệu điển hình cho thấy bàn tay đang trong tình trạng thiếu máu nuôi dưỡng cấp tính.
Do bệnh nhi còn quá nhỏ nên không thể đánh giá đầy đủ tổn thương ngay tại phòng cấp cứu. Hệ thống báo động đỏ lập tức được kích hoạt. Ê-kíp liên chuyên khoa gồm gây mê hồi sức, tạo hình vi phẫu và chấn thương chỉnh hình nhanh chóng hội chẩn, tiến hành các xét nghiệm cần thiết và chuyển người bệnh thẳng vào phòng mổ để can thiệp khẩn cấp.
TS.BS Vũ Trung Trực, Phó trưởng khoa Phẫu thuật Hàm mặt - Tạo hình và Thẩm mỹ, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức cho biết ca bệnh đối mặt với ba thách thức đặc biệt lớn.
Thứ nhất là tình trạng “thiếu máu nóng”. Mặc dù bàn tay chưa đứt rời hoàn toàn về mặt cơ học, nhưng toàn bộ hệ thống mạch máu nuôi dưỡng đã bị phá hủy, khiến phần bàn tay gần như bị cắt lìa về mặt huyết động học. Do vẫn còn dính vào cơ thể nên phần chi tổn thương không được bảo quản lạnh đúng cách như các trường hợp đứt rời hoàn toàn, làm tăng nguy cơ hoại tử mô và giảm đáng kể tỷ lệ nối thành công.
Thứ hai, vết thương vừa bị dập nát vừa bị bỏng nhiệt do tác động của máy dập cốc. Nhiệt độ cao khiến các mô mềm, mạch máu và thần kinh bị tổn thương nặng nề, gây rất nhiều khó khăn cho việc tìm kiếm và nối lại các cấu trúc giải phẫu.
Khó khăn thứ ba là kích thước mạch máu cực nhỏ. Ở trẻ chưa đầy 2 tuổi, đường kính mạch máu vùng cổ tay chỉ khoảng 0,7 - 0,8 mm, tương đương mạch máu ở ngón tay người lớn. Điều này đòi hỏi kỹ thuật siêu vi phẫu với độ chính xác rất cao cùng sự tập trung tuyệt đối của ê-kíp phẫu thuật.
Sau hơn 5 giờ căng thẳng trong phòng mổ, các bác sĩ đã tái thông thành công hệ thống mạch máu và thần kinh cho bàn tay bị tổn thương.
Đến ngày thứ 6 sau phẫu thuật, bàn tay của bệnh nhi đã hồng ấm trở lại, tình trạng tưới máu tốt. Đặc biệt, các ngón tay của bé đã xuất hiện những cử động nhỏ đầu tiên - tín hiệu rất khả quan cho quá trình phục hồi chức năng vận động trong thời gian tới.
Thành công của ca mổ không chỉ giúp giữ lại bàn tay cho bệnh nhi mà còn mở ra cơ hội phục hồi chức năng và chất lượng cuộc sống khi trẻ trưởng thành.
Bác sĩ khuyến cáo trong trường hợp xảy ra tai nạn đứt rời chi thể, cần nhanh chóng sơ cứu cầm máu và đưa người bệnh đến các trung tâm ngoại khoa chuyên sâu trong thời gian sớm nhất để tận dụng “thời gian vàng”, nâng cao cơ hội cứu sống và phục hồi bộ phận bị tổn thương.


