P.M.D. cũng là ca ghép tim thứ 23 được thực hiện tại Bệnh viện Trung ương Huế. Trước ghép, bệnh nhân bị suy tim giai đoạn cuối, phân suất tống máu thất trái chỉ còn 25%, tình trạng rất nặng, phải hỗ trợ tuần hoàn bằng ECMO và bóng đối xung động mạch chủ.
Sau ca ghép tim, bệnh nhân hồi phục tích cực, không còn khó thở, chức năng tim cải thiện rõ rệt với phân suất tống máu thất trái đạt 65%. Các chỉ số sinh hóa, huyết học ổn định trong giới hạn điều trị và đủ điều kiện xuất viện.

Trước đó, ngày 15/4, Trung tâm Ghép tạng Bệnh viện Trung ương Huế tiếp nhận nguyện vọng hiến tạng của gia đình bệnh nhân M.Đ.T. (44 tuổi, trú tại Huế). Bệnh nhân bị chấn thương sọ não nặng do tai nạn, hôn mê sâu, tiên lượng không qua khỏi. Sau quá trình điều trị tích cực nhưng không có chuyển biến, ngày 16/4, hội đồng chuyên môn xác nhận bệnh nhân đã chết não. Gia đình đã đồng ý hiến tạng để cứu người.
Ngay sau đó, bệnh viện phối hợp với Trung tâm Điều phối ghép tạng Quốc gia lựa chọn các trường hợp phù hợp trong danh sách chờ ghép. Từ ngày 16 đến 18/4, gần 200 y bác sĩ thuộc nhiều chuyên khoa đã triển khai đồng loạt các ca ghép tim, gan, thận và giác mạc.

Đến nay, cả 6 bệnh nhân đến từ Lâm Đồng, Quảng Trị, Đà Nẵng, Huế nhận mô, tạng từ người hiến chết não đều hồi phục tốt và được xuất viện. Trong đó, bệnh nhân S. (64 tuổi) được ghép gan đã ăn uống bình thường, chức năng gan ổn định, vết mổ liền sẹo tốt. Hai bệnh nhân ghép thận là P. (34 tuổi) và C. (30 tuổi) có chức năng thận cải thiện rõ rệt, sức khỏe ổn định, sinh hoạt bình thường sau ghép.
Đối với hai bệnh nhân ghép giác mạc là T. (72 tuổi) và H. (76 tuổi), cả hai đều có tiến triển tích cực; hiện đã phục hồi một phần thị giác, chất lượng cuộc sống được cải thiện đáng kể.

GS.TS Phạm Như Hiệp, Giám đốc Bệnh viện Trung ương Huế nhấn mạnh: “Ở thời điểm một sự sống buộc phải dừng lại, đội ngũ y tế của Bệnh viện đã chạy đua với thời gian, nỗ lực bằng tất cả chuyên môn và trách nhiệm để mở ra cơ hội sống cho những người bệnh đang chờ ghép tạng”.
Theo GS Hiệp, việc cả 6 bệnh nhân đều hồi phục và xuất viện là kết quả ngọt ngào của một hành trình đầy nỗ lực, đồng thời là sự tiếp nối sự sống từ nghĩa cử cao đẹp của người hiến tạng và gia đình. Từ sự mất mát ấy, nhiều cuộc đời đã được hồi sinh, nhiều gia đình đã có thêm niềm vui và hy vọng.


