
Điều mang theo nhiều nhất là nỗi nhớ nhà
Đằng sau những nụ cười sau giờ tan ca là nỗi nhớ bữa cơm gia đình, sự lạ lẫm giữa môi trường sống mới và những đêm trằn trọc trong căn phòng trọ chật hẹp. Nhưng cũng chính từ những ngày tháng ấy, họ học cách tự lập, thích nghi và trưởng thành.
Mới rời quê Thanh Hóa lên Hà Nội được hai tuần, cô gái 20 tuổi Lê Thị Ngọc Ánh vẫn chưa quen với cảm giác sống một mình nơi đất khách.
Căn phòng trọ khoảng 15m² mà Ánh thuê với giá 400.000 đồng mỗi tháng gần như chưa có gì ngoài một chiếc giường, chiếc vali đựng quần áo và chiếc ghế xếp.
Bóng đèn duy nhất trong phòng tỏa ánh sáng yếu khiến không gian càng thêm lạnh lẽo. Giấy dán tường đã có những mảng bong tróc, nhưng cô gái trẻ chỉ cười bảo: "Đợi có lương em sẽ mua giấy dán tường, rồi sắm thêm cái tủ để cất quần áo, từ từ mọi thứ sẽ ổn định".
Gia đình có ba chị em, Ánh là con thứ hai. Bố làm thợ xây, mẹ là công nhân, em út mới học lớp 10. Đây là lần đầu tiên cô rời xa gia đình nên nỗi nhớ nhà luôn thường trực.

"Ngày nào bố mẹ cũng gọi điện. Cứ nghe giọng bố mẹ là em lại muốn khóc. Bố mẹ chỉ dặn cố gắng ăn uống đầy đủ, tự nấu cơm để giữ sức khỏe", Ánh kể.
Để tiết kiệm chi phí, mỗi ngày cô chỉ nấu một bữa cơm, còn bữa sáng thường mua ổ bánh mì ăn vội trước khi đi làm.
Công việc tại nhà máy còn mới mẻ. Với mức lương cơ bản 6,3 triệu đồng/tháng, Ánh hy vọng khi được tăng ca, tổng thu nhập sẽ đạt khoảng 10-11 triệu đồng. Tuy nhiên, do mới vào làm nên cô chưa được bố trí tăng ca như những công nhân đã làm lâu.
Những đêm đầu tiên ở Hà Nội, cô gái nhỏ nhiều lần thao thức vì nhớ nhà. Trong căn phòng chỉ có tiếng quạt quay đều và ánh đèn vàng yếu ớt, khoảng cách từ nhà tới Hà Nội gần 200km dường như dài hơn bao giờ hết.
Thế nhưng, phía sau vẻ ngoài nhỏ nhắn, vô tư là quyết tâm rất lớn. Ánh tin rằng chỉ cần kiên trì thêm một thời gian, cô sẽ quen với cuộc sống mới và có thể giúp đỡ gia đình.
Bắt đầu bằng không ít bỡ ngỡ nhưng cũng đầy quyết tâm
Cũng rời Thanh Hóa lên Hà Nội cách đây hai tuần, Nguyễn Sĩ Hiệp (sinh năm 2007) đang bắt đầu hành trình đầu tiên của tuổi trưởng thành tại một công ty lắp ráp linh kiện điện tử ở Khu công nghiệp Thăng Long.
Do học muộn một năm nên Hiệp vừa tốt nghiệp THPT. Thay vì tiếp tục học lên, chàng trai trẻ lựa chọn đi làm công nhân bởi mong muốn có một công việc ổn định và nguồn thu nhập đều đặn.
"Em xác định sẽ gắn bó lâu dài với công việc này", Hiệp chia sẻ.
Hiện, Hiệp làm ca đêm từ 22h đến 6h sáng. Trong ca làm việc có một giờ nghỉ và công ty bố trí bữa ăn đêm cho công nhân. Ngoài giờ làm, cậu vẫn tự nấu ăn hằng ngày để đảm bảo sức khỏe.
"Nấu ăn vừa hợp khẩu vị, vừa chủ động hơn. Chi phí có thể không rẻ hơn mua ngoài nhiều nhưng em yên tâm về chất lượng", Hiệp nói.

Giống như Ánh, Hiệp mới vào làm nên chưa được tăng ca. Với mức lương cơ bản 6,3 triệu đồng cùng khoản thưởng dành cho lao động mới hơn 1 triệu đồng, cậu nhẩm tính khi ổn định công việc và có thêm giờ làm thêm, thu nhập mỗi tháng sẽ đạt gần 10 triệu đồng.
Để có được công việc này, Hiệp cũng phải trải qua quy trình tuyển dụng khá nghiêm ngặt.
Sau khi nộp hồ sơ, bộ phận nhân sự hướng dẫn ôn tập trước khi bước vào bài kiểm tra tuyển dụng. Đề thi gồm các phép tính cộng, trừ, nhân, chia và những câu hỏi trắc nghiệm liên quan đến thao tác, tư duy trong công việc.
"Lúc mới đi xin việc, nhiều người bảo làm công ty rất khó, giờ giấc kỷ luật lắm. Nhưng vào làm rồi thì em thấy công việc cũng không quá khó như mình nghĩ, chỉ cần chịu khó học hỏi là sẽ quen dần", Hiệp cười.
Dẫu luôn giữ nụ cười rạng rỡ, chàng trai 19 tuổi vẫn không giấu được nỗi nhớ gia đình.
"Ngày nào em cũng gọi điện về. Bố mẹ chỉ dặn cố gắng giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ. Em mong sớm quen với đường xá, môi trường mới rồi có thu nhập ổn định để gửi về cho bố mẹ một ít, coi như niềm vui của cả nhà."
Những căn phòng trọ đơn sơ, những bữa cơm tự nấu, những cuộc gọi về quê mỗi tối hay những đêm mất ngủ vì nhớ nhà là trải nghiệm chung của không ít công nhân trẻ khi lần đầu rời vòng tay cha mẹ.
Đối với những công nhân trẻ ấy, hạnh phúc trước mắt đôi khi chỉ giản dị là được nhận tháng lương đầu tiên, mua thêm một chiếc tủ cho căn phòng trọ, dán kín những mảng tường ẩm mốc, hay gửi vài trăm nghìn đồng về quê để bố mẹ an lòng.


