Chi tiết tin tức
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Công nhân canh cánh nỗi lo thực phẩm kém chất lượng

Giữa guồng quay mưu sinh với những ca làm việc kéo dài, không ít công nhân tại Khu công nghiệp Thăng Long, Hà Nội vẫn đang phải đánh đổi giữa chi phí sinh hoạt và chất lượng bữa ăn. Khi thu nhập còn hạn chế, thực phẩm sạch trở thành lựa chọn khó với nhiều người, khiến nỗi lo về an toàn vệ sinh thực phẩm luôn thường trực trong từng bữa cơm.

Công nhân canh cánh nỗi lo thực phẩm kém chất lượng
Chợ tự phát tại thôn Bầu, xã Thiên Lộc ở gần Khu công nghiệp Thăng Long. Ảnh: Minh Hương

Ăn cho qua bữa, lo cho lâu dài

17h chiều, khi hàng trăm công nhân vội vã tan ca, chúng tôi bắt gặp anh Nông Tô Hiệu (quê Tuyên Quang) đang tất tả đi bộ đến công ty để bắt đầu ca làm đêm từ 18h đến 6h sáng hôm sau. Nhịp sống đảo ngược khiến bữa ăn của anh trở nên thất thường, phụ thuộc vào suất ăn ca và những lựa chọn vội vàng ngoài chợ gần khu trọ.

Làm ca đêm, anh Hiệu được công ty hỗ trợ một bữa ăn khoảng 30.000 đồng. Phần còn lại, anh chủ yếu tự lo. Mỗi lần tự vào bếp, nam công nhân thường mua thực phẩm quen thuộc tại chợ gần khu trọ ở thôn Bầu (xã Thiên Lộc, Hà Nội). Tuy nhiên, sự tiện lợi ấy lại đi kèm với nhiều nỗi băn khoăn. “Gần đây, báo đài nói nhiều về thực phẩm bẩn nên tôi cũng lo. Mình ăn hằng ngày mà không biết rõ nguồn gốc thì rất đáng ngại”, anh Hiệu tâm sự.

Khi câu hỏi “ăn gì cho an tâm” chưa có lời giải, nam công nhân cho rằng, những bữa ăn sạch, an toàn với giá cả phải chăng còn là mong mỏi xa xôi.

Với mức thu nhập còn hạn chế, việc lựa chọn thực phẩm an toàn không phải lúc nào cũng dễ dàng. Là công nhân thuê trọ, anh mong muốn gần nơi ở có thêm các siêu thị tiện lợi với giá cả phải chăng để người lao động có thể tiếp cận nguồn thực phẩm rõ nguồn gốc, đảm bảo chất lượng.

Không chỉ riêng anh Hiệu, nhiều công nhân khác cũng đang đối diện với thực tế tương tự: Ăn để no là điều bắt buộc, nhưng ăn an toàn lại là điều khó đảm bảo.

Thiếu lựa chọn an toàn, công nhân “tự cứu mình”

Chiều tối, tại một khu trọ gần đó, chị Lò Thị Hà Quý đang chuẩn bị bữa cơm trước khi vào ca làm đêm từ 20h. Sống cùng một người bạn, để tiết kiệm chi phí, chị cùng phòng bên cạnh góp tiền nấu ăn chung cho 4 người. Mỗi tuần, chi phí đi chợ khoảng 500.000 đồng - mức chi tiêu phải cân nhắc kỹ lưỡng trong bối cảnh thu nhập còn eo hẹp.

Dù là người trực tiếp đi chợ, chị Quý thừa nhận bản thân gần như không thể kiểm soát được nguồn gốc thực phẩm. “Có quan tâm cũng không biết rõ ở đâu, nên vẫn phải mua để nấu ăn”, chị nói.

Để hạn chế phần nào rủi ro, chị Quý áp dụng những cách làm đơn giản như rửa kỹ, ngâm nước muối trước khi chế biến. “Làm vậy để yên tâm hơn, hy vọng không ăn phải thực phẩm có hóa chất độc hại. Chứ nếu về lâu dài sinh bệnh thì rất đáng lo”, chị chia sẻ.

Với những người lao động thu nhập thấp, bệnh tật không chỉ là vấn đề sức khỏe mà còn là gánh nặng kinh tế. “Nếu phải vào viện thì chi phí là nỗi lo rất lớn”, chị Quý nói thêm. Chính vì vậy, mong muốn có những điểm bán thực phẩm an toàn, giá rẻ gần khu trọ trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Những bước chân vội vã của anh Hiệu hay bữa cơm đạm bạc của chị Quý không chỉ phản ánh nhịp sống mưu sinh tất bật, mà còn cho thấy một nỗi lo âm ỉ. Đó là nỗi lo về thực phẩm kém chất lượng.

Theo báo cáo của Liên đoàn Lao động Thành phố Hà Nội, hiện có khoảng 167.000 lao động đang làm việc tại các khu công nghiệp, khu chế xuất và khu công nghệ cao. Nhu cầu tiêu dùng thực phẩm của lực lượng này là rất lớn.

Tuy nhiên, theo ghi nhận tại các khu vực như thôn Nhuế, Hậu Dưỡng, Bầu (xã Thiên Lộc), nhiều chợ tự phát mọc lên nhưng điều kiện kinh doanh còn hạn chế, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn vệ sinh thực phẩm.

Thực tế này đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc kiểm soát chất lượng thực phẩm tại các khu dân cư đông công nhân, đồng thời phát triển các mô hình phân phối thực phẩm an toàn với giá phù hợp.

Thích

Tin xem nhiều